Đi Là Để Trở Về – Tết Là Lúc Đoàn Viên

— Đời Thường – Đi Là Để Trở Về, Tết Là Lúc Đoàn Viên. —

Đêm giao thừa chuẩn bị đếm những giờ cuối cùng, mọi người đang ngồi quanh khoảng sân lớn mọi lần chỉ là nơi phơi thóc. Trong lòng ai cũng đang nôn nao, đang mong chờ một cái Tết tới sao cho Tròn nhất. Người bố trong lòng ngóng trông đứa con xa nhà, lên thành phố đi làm cả năm này sang năm khác chưa một lần gặp mặt lại. Người mẹ ngóng trông đứa cháu lém lỉnh, tinh nghịch để ôm hôn nhớ nhung. Ai cũng có nỗi niềm ngày Tết này, ai cũng có niềm hi vọng trao đi để nhận lại một đêm thật hạnh phúc.

tet

“Bố đợi con một chút, con đang xếp dở cái balo, hì”
“Mẹ đang nấu cơm à, nấu nhiều lên nhớ, không là không đủ gia đình con về ăn đâu”
“Ông bà ơi, ông bà phải khoẻ để mà còn chơi với tụi cháu nha, tụi cháu với ba mẹ sắp về tới rồi”
Và còn hàng ngàn các câu gọi vội như vậy dọc các nẻo đường tôi đi ngang và ở các bến xe đông núc người hơn bao giờ hết. Ai cũng ánh lên trong mắt niềm hân hoan tột độ. Mắt ai cũng có niềm hạnh phúc ẩn sâu trong đó và trong mắt mỗi người đều chỉ hướng về một hướng. Là nhà. Là nơi ấm áp giữa sự lạnh lẽo của xã hội và lòng người.
Gia đình tôi cũng đang trông ngóng kẻ phiêu du như tôi có thể về kịp lúc đón Giao Thừa ấm êm. Mà, tôi cứ loay hoay với công việc viết phóng sự của mình trong dịp Tết này vì muốn gửi đến những người thèm cái Tết Việt. Họ thèm được quay lại cái vùng đất đã nuôi dưỡng mình lên với các yêu thương của người nhà, của tuổi thơ vụng dại. Vì thế tôi quyết tâm. Nhưng rồi tôi thấy họ, những người đang thu gọn trong ống kính trơ trọi của tôi đang háo hức cười nói với nhau kể về mái nhà của mình. Mọi người dù có xa lạ giờ sao lại hoà chung với nhau như thể đã là người thân, người nhà với nhau như kiếp trước vậy. Những hình ảnh đó dần chạm vào trái tim nóng chảy những vết cắt về sự cô đơn bao năm nay giữa thành phố rộng lớn. Hay là mình cũng như họ đi nhỉ?.
Cất gọn các đồ nghề lại, trong lòng tôi đã muốn nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhà mà thay vào đó là sự nôn nóng được về nhà. Nhớ lại thì cũng đã ba năm tôi chưa về thăm lại tuổi thơ ấu của mình. Đã xa nhà lâu đến mức mỗi dịp thấy cành Mai, cành Đào nhà ai đó trang trí trước cổng nhà là nước mắt tôi bắt đầu ở vị trí xuất phát của nó đợi tôi ra hiệu là bắt đầu chạy nước rút. Tôi nhớ nhà đến mức mỗi bữa cơm đêm Giao Thừa đều phải gọi cho mọi người để có ai đó cùng mình trò chuyện như thể đang ở Nhà mình. Tôi nhớ mình của những năm thơ bé.
Lúc ấy tôi như đứa bé ban nãy gọi về cho ông bà. Vô lo vô nghĩ về cuộc sống chỉ cần nhìn thấy những điều trước mắt là vui rồi. Dù có ra sao thì ra, mặc kệ những điều tới với mình, cứ cười tíu tít là nghĩ rằng mọi thứ cứ theo đó mà bay xa. Tôi lớn lên với những nụ cười không có mục đích như thế vì ba mẹ cũng bảo tôi rằng chỉ cần còn niềm vui trong mình thì việc gì cũng có thể tìm ra cách giải quyết. Tôi tin thế và giờ tôi mang nụ cười ấy hiện thực hoá trong công việc làm phóng sự này. Tôi phiêu du tới các nơi trên mảnh đất này, quay lại mọi khung cảnh bình yên và hạnh phúc nhất cho mọi người có một nơi để tạo động lực cho mình để cố gắng. Tôi làm mọi điều để niềm vui trong mình có thể lan toả đến những trái tim khô cằn nhất, để họ tìm được mục đích sống của mình.
Và có lẽ đã đến lúc tôi làm cho tôi.
[ Hạ Yên ]
——————————————————————————
| Chào một ngày đầu tháng thật An Nhiên các cậu nhớ. Cũng còn 11 ngày nữa là Tết rồi, nên mình muốn gửi đến tất cả các cậu, những người đang yêu quý mình và đã yêu quý mình suốt 1 năm qua. Gửi các cậu chút tinh thần ngày Tết trọng đại sắp tới. Mong rằng chúng ta bây giờ vẫn sẽ bên nhau lâu hơn để cùng nhau Bình Yên qua từng ngày. Tết Sum Vầy Nha ❤️. |
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply