Đôi Lời Về Cà Phê

Đôi Lời Về Cà Phê 

Nếu như để so sánh cà phê với các dạng thời tiết hay các buổi trong ngày thì ta sẽ có vài thứ hay ho hơn về thứ thức uống đứng thứ hai trên Thế Giới này.

doi-loi-ve-cafe

Tôi gọi cà phê đen là Ánh Bình Minh. Đơn giản vì nó giúp bản thân rạng rỡ và tỉnh táo hết mức có thể như mỗi buổi sáng đánh thức ta tỉnh giấc qua cơn mộng mơ còn chập chừng. Phức tạp hơn thì do Ánh Bình Minh mỗi sớm luôn nuốt trọn bóng đêm đen ngày hôm qua, nuốt trọn đi những muộn phiền của ngày qua để sớm mai khi tỉnh táo ta lại refresh lại bản thân mình. Như kiểu mình uống trọn một ngụm đen đá, nhắm mắt lại thưởng thức lại hậu vị ngọt ngào dịu êm.
Tôi gọi cà phê sữa là Ánh Hoàng Hôn. Sự dịu êm của các tia nắng cuối ngày mỏng manh níu kéo ta lại, bám víu chút sức lực yếu ớt ấy để làm ta ngước mắt lên, từ từ cảm nhận đấy sự đẹp đẽ của tự nhiên ban tặng. Cứ vậy, ta thưởng thức vẻ dịu ngọt của cà phê sữa một cách chậm rãi thì bản thân mới thật sự thư giãn, các vị ngọt dịu êm mới hoà lẫn vào từng ngóc ngách mỏi mệt của cơ thể, xoa dịu ta lâu hơn, cuốn đi mệt mỏi, muộn phiền nhanh hơn. Nghe giống lúc ta an nhiên đón hoàng hôn đúng không?
Tôi gọi Bạc Sỉu là Ánh Cầu Vồng sau mưa. Là sự nhẹ nhàng của tâm hồn được đắm chìm vào vẻ đẹp tinh khiết của thiên nhiên lạ kì. Một lần được ngắm nhìn cầu vồng uốn quanh bản thân trên nền trời xanh biếc sau một biến động dữ dội của cơn mưa vội vàng nào đó, một chút bình yên thu gọn trong ánh mắt, trong tiềm thức tuổi thơ nô đùa nghịch ngợm trong các cơn mưa và lòng lại nhẹ tênh, hứng khởi khi bắt gặp cầu vồng tuyệt sắc ấy. Như vậy mà trôi qua là cảm xúc nhẹ nhàng nhất, ngọt ngào tột cùng nhất khi từng ngụm cà phê lưu đọng lại nơi cổ họng mình. Càng uống ta lại càng thấy mình trở nên thư giãn và dịu êm theo sự ngọt ngào đó.
Tôi gọi chung Cà Phê là thức uống dành cho những tâm sự ưu phiền. Là những cảm xúc bất chợt lan toả ra xung quanh. Một mai nào đó ta ngồi một nơi yên tĩnh của một quán cà phê nhỏ nơi bên đường, nếu quen thuộc ta sẽ thấy nơi đó như đang đợi ta trút bỏ các chuyện vui, buồn ra ngoài cái không khí tĩnh lặng, để cho chút cảm xúc ấy được tự do bay nhảy ở một nơi rộng rãi hơn là ở trong trái tim mình. Nếu mới đến thì nơi đó như thể muốn nói hãy đến đây để chia sẻ chút ưu phiền ấy cho không khí nơi đây chút rộn ràng và bình yên. Đơn giản là một tách cà phê và một trái tim đong đầy cảm xúc, căn bản chúng ta cũng sẽ có sự bình yên nhỏ cho bản thân trong lúc xã hội còn bộn bề như hiện nay.

cafe

Và tôi yêu các câu chuyện xung quanh cốc cà phê đủ hương vị và đủ cảm xúc. Là đôi bạn thân hẹn với nhau đã lâu ngày chưa gặp, ngồi lại truyện trò với nhau về cuộc sống riêng có chút gì là vui, là buồn. Là một ai với thói quen ngồi một mình và tự gặm nhấm các cảm xúc hỗn loạn của mình một cách chậm rãi và im lặng không muốn làm phiền ai, giống như tôi lúc này đang ngồi im một chỗ viết lên bài này.
Cơ bản là tôi lớn lên với những ly cà phê bụi bên cái hiên rộng và thoáng mát của bà nội nên lớn lên như giờ đây, tôi lại muốn quay lại đi tìm cái tuổi thơ đầy hương vị của “đời” ấy như thể muốn bản thân mình tìm lại cái yên bình bên mái hiên lúc nắng lúc mưa quạnh hiu với một mùi thơm chưa thể nào quên. Tôi lại yêu cà phê như yêu chính bản thân mình, dù có bị nói ra sao, mọi người khuyên năng các điều xấu về cà phê như thế nào. Mang lòng yêu nó như một chàng lang thang đem lòng yêu một cô tiểu thư, và hiển nhiên cái kết cho bộ phim của tôi là gắn bón với cà phê đến cả đời này. Tôi đi du lịch bất cứ đâu, xa hay gần, nơi nào có cà phê thì nơi đó tôi xuất hiện trước tiên. Về một khía cạnh nào đó thì cà phê thành một người bạn của chính mình, trở thành một người tình thầm kín trong tim là các cơ quan vị giác của bản thân. Cà phê không xấu, nếu ta biết khai thác vẻ đẹp của nó phù hợp với mình mà thôi.
[ Hạ Yên ]
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply