Mộng Ước Bầu Trời Paris

 ĐỜI THƯỜNG – Mộng Ước Bầu Trời Paris

Tâm sự tuổi mới lớn.

Từ hồi còn đang ngồi mòn đít ở trường cấp hai, các bạn trang lứa đang còn mộng mơ về các mối tình thơ ngây hay nói về các nghề nghiệp tương lai hay đơn giản là sau khi tốt nghiệp rồi sẽ như thế nào. Thì có một cậu nhóc trong đầu luôn hướng về một nơi xa xôi ngoài tầm tưởng tượng ngây ngô ấy. Paris tráng lệ.

mong-uoc-bau-troi-paris

Suốt bốn năm ròng rã chán chường với việc học cứ lặp đi lặp lại hằng ngày. Trường học như thể đang buộc chặt các tơ tưởng của cậu bé về nơi bên ngoài thế giới rộng lớn mà cậu hay xem trên internet thời đó. Là nước Pháp dịu êm với các dòng sông đã đi vào thơ ca, là sự uy nghiêm với Khải Hoàn Môn sừng sững suốt bao năm chưa hề đổi thay, là bao nỗi niềm được đứng bên tháp Effen tráng lệ và lãng mạn. Còn các quán cà phê san sát nhau nồng ấm hương vị đời thường mỗi ngày, còn các vùng ngoài ô lộng gió và cổ kính. Là mỗi ngày sau khi mở cửa sổ ra thì đón lấy cậu là các tia nắng ấm áp Tháng Sáu hoặc cơn mưa phùn giữa Thánh Năm se lạnh. Cứ mộng tưởng thế mà cậu mang lòng yêu nước Pháp như một anh chàng nhạc sĩ vô tình bắt gặp một cô thôn nữ bên cánh đồng lúa mạch bát ngát tình yêu.
Mộng ước bầu trời Paris ” Tình yêu của cậu cứ lớn dần lên với độ tuổi, rời bỏ ngôi trường gò bó các mộng tưởng, cậu lan man hơn khi ở năm cấp ba. Khi các cuốn sách về Châu Âu len lỏi giữa đám bài vở khô khan. Và cậu bắt gặp Paris trong đó với các lời văn như mọc thêm đôi cánh cho nàng thôn nữ trong lòng cậu. Cậu biết rằng Paris tráng lệ còn là thành phố của tình yêu, của sự lãng mạn tột cùng mà con người có thể mơ tới một lần trong đời. Paris lãng mạn với các ánh đèn ấm áp ở mọi nơi dù là nhỏ nhắn như các quán cà phê ven đường hay lac các cửa tiệm thời trang cao cấp hay chỉ là quán ăn bình dâm trong các con hẻm nhỏ đến với những nhà hàng cao cấp đạt sao Michelin danh giá. Tất cả đều có nét lãng mạn riêng biệt dành cho mọi người đến với Paris.
Khác với sự lãng mạn khi cùng nhau trao nụ hôn trên Dangola dọc dòng Venise dịu êm hay nắm tay nhau đón tiếng chuông cuối cùng bên tháp Big Ben cổ kính hoặc là cùng nhau đón ánh hoàng hôn huy hoàng bên thành Rome hùng vĩ. Paris đơn giản là ngồi ngắm dòng người qua lại xung quanh tháp Effen cùng tách cà phê thơm nồng và bữa sáng với bánh sừng bò đơn giản phong cách quý tộc hồi xưa. Sự giản đơn nhỏ nhặt ấy cứ chiếm lĩnh tâm trí một cậu bé mười bảy tuổi chênh vênh ấy. Cậu cũng yêu cà phê vì nước Pháp, quốc gia tiêu thụ lượng cà phê đứng thứ nhì thế giới ấy đã tạo ra các hương vị “đời” không chút khác biệt ở mọi nơi dù là các quán với nhau trong thành phố bà ngoại ô. Người dân nước Pháp khi nói về ẩm thực thì họ có thể kể ra vô vàn sự khác biệt với nhau, mỗi nơi sẽ có bí quyết riêng để tạo ra ấn tượng riêng chình. Cậu lớn lên với mọi sự đáng yêu ấy của Pháp.
Và cho đến tận bây giờ, khi đã hai mươi ba tuổi đầu, Paris vẫn chưa thể nguôi ngoai trong đầu cậu ấy, nước Pháp vẫn len lỏi trong các con đường ngoằn nghèo của bộ óc mộng tưởng ấy chưa tìm được đường ra. Cậu vẫn thương nhớ Paris từng ngày, từng ngày một cách thật nghiêm túc. Như thể cậu sẽ tuyên bố rằng ngoài Paris ra cậu sẽ không để ai trong đầu óc cậu hay con tim của mình vậy. Cậu ôm ấp cô thôn nữ ấy chặt chẽ đến khi nào cậu được đón cô ấy bằng chính đôi tay mình. Ôm ấp một thành phố như thể ôm chính trái tim rạo rực những yêu thương của mình suốt bao năm nay. Để những niềm mong ước và giấc mộng đêm đến được thắp sáng như nơi người ta vẫn nói là Kinh Đô Ánh Sáng.

kinh-do-anh-sang

———————————————————————
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply