Nàng Thơ P1

NÀNG THƠ P1

nang-tho

Tóc dài, mắt nâu, nụ cười ấm áp. Đầu óc kẻ si tình như tôi chỉ có thể ghi nhớ những điều đó ở em. Người vô tình lướt qua cuộc đời tôi như cơn gió thoảng đầu xuân, như ngọn sóng ngoài khơi lúc thuỷ triều lên, như một cô người yêu ghé đến cuộc đời tôi để tôi nhớ nhung em quên ngày tháng.
Tháng Năm trời đầy nắng hè oi ả ban ngày, chiều tối lại mưa rào trút nước. Em thì sáng như một nàng thơ bước ra từ cổ tích, thuần khiết với ánh mắt nâu sâu thẳm sự bình yên ở đó, mái tóc nâu dài thả lơi theo ngọn gió và lấp lánh trong ánh nắng hè, đôi môi đỏ vội vàng thả nụ cười vào không trung. Tối đến em như một cô gái kiêu sa chất chứa những nỗi lo âu trong đôi mắt nâu sâu thẳm. Xao xuyến, lạc nhịp. Tôi, trong thoáng nào đó đã đứng sững lại ngắm nhìn vẻ đẹp thật trong sáng đó.
Em, trong quá khứ hay hiện tại liệu có tổn thương nào không? Liệu rằng cuộc đời mà trong mắt kẻ si tình như tôi đầy rẫy những đau thương và thất vọng có làm em gục ngã, có đau khổ. Tôi không biết em là ai, mà tất nhiên tôi cũng rất muốn biết em là ai, tôi muốn biết rằng giữa dòng đời này tôi có thể tìm đâu sự bình yên trong lòng người. Kẻ si tình đâu dám mơ mộng cao, kẻ si tình chỉ biết ngắm nhìn và đắm chìm vào hiện thực này.
Mùa hè đã dần qua, thời tiết thất thường đã dần đi vào quỹ đạo của thiên nhiên. Chỉ có tôi vẫn si tình cô gái thuần khiết ngày qua ngày chưa một lần suy chuyển. Trái tim tôi vẫn rạo rực những hình ảnh ngày đầu gặp em, nó vẫn khao khát được đến bên em, một lần thôi để không phải nhung nhớ nữa.
” Này chàng trai, anh sẽ ngắm nhìn em cả ngày như thế thôi à, kẻ si tình đầy mộng mơ kia”
” Em xem, đến em còn tự ngắm nhìn em trong gương hết nửa buổi sáng còn gì. Anh chỉ là đang nhìn ké thôi đấy chứ, nàng thơ ạ”
” Đến bao giờ thì anh sẽ hoàn thiện bài văn đó? Em nóng lòng được đọc lại ngày đầu tiên hai ta gặp nhau rồi đó! “
” Kiên nhẫn đi cô gái à, anh phải mất một khoảng thời gian Thanh Xuân để tìm được và yêu em đấy, nên bài văn cũng sẽ dài như thế”
” Xì, bộ Thanh Xuân của em để cho gió cuốn đi vô nghĩa à, nhớ lại xem ai đã cứu vớt anh khỏi những nhớ nhung của gã si tình thế hả? “
” Haha, là em nàng thơ của mùa hè”
” Đợi một khoảng thời gian nữa, em sẽ là người đâu tiên đọc về quá khứ của chúng ta qua lời văn sến súa và chan chứa những bình yên của anh, cô người yêu mang tên Thanh Xuân à!”
Chỉ là nếu trái tim vẫn rung động về một hình bóng của một người duy nhất, nếu cả cuộc đời này chỉ có thể rung động với một người, thì người đó dù xa tới nơi đâu, khó gặp biết bao, mất bao nhiêu thời gian ở tuổi trẻ tới đâu, thì bằng cách nào đó cả hai sẽ tìm lại được nhau và nếu đủ chân thành thì việc yêu nhau đến với nhau chỉ là vấn đề thời gian. Tôi si tình em suốt một quãng đường dài, nhưng sắp tới quãng đường vun vén và xây dựng một mái ấm còn dài hơn gấp trăm lần. Và bài văn về câu chuyện chàng si tình và nàng thơ mùa hè năm đó sẽ mất một quãng đường dài nữa để có thể hoàn thiện. Nhưng, nếu em và anh còn có thể bên nhau như mùa Hạ bình Yên năm đó, trái tim vẫn lạc nhịp khi ngắm nhìn nhau thì anh tin chúng ta sớm thôi hai ta sẽ hạnh phúc bên nhau như những ngày đầu anh gặp em.
[ Hạ Yên ]
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply