Viết Cho Em – Cô Gái Nhỏ Chiến Đấu Với Bệnh Tật

Viết Cho Em – Cô Gái Nhỏ Chiến Đấu Với Bệnh Tật

Không khí bệnh viện càng thêm nặng nề và ám ảnh, cô gái nhỏ bé ấy vẫn tự thân mình dang tay chiến đấu với căn bệnh. Em vẫn một mình nơi đó, lẻ loi nhưng chắc em không cô độc, em nhỏ bé với mọi thứ xung quanh nhưng trái tim em vững vàng hơn tất cả, lí trí em kiên cường hơn các chiến binh thời xa xưa.
co-gai-nho-voi-the-goi-benh-tat
Ngày qua ngày em vẫn lặp lại các hình thức khám bệnh, xét nghiệm, điều trị của bác sĩ. Dần chai sạn đi cảm giác đau đớn đó. Phải trải qua những gì mà em như thế, căn bệnh, sự thờ ơ, từ bỏ của xã hội, vô tâm của mọi người em từng yêu quý. Còn gì nữa đâu mà lại không mạnh mẽ hả thế gian?.
Ấy vậy rồi em vẫn cười trong các cuộc trò chuyện của mình, em vẫn là em lúc chưa vô bệnh viện. Bỏ ngoài tai mọi lời nhận xét, em lạnh lùng với cái ánh nhìn của bao người, em chấp nhận sự từ mặt của gia đình để đưa ra quyết định làm công việc đó để có thể tự lo cho bản thân mình tốt hơn trong những năm tháng đi học. Em không làm gì sai, chỉ là định kiến của cái xã hội chung này đè nặng lên tấm vai gầy của em, sai trái gì hơn sự hiểu lầm và sự thiếu hiểu biết, cảm thông giữa cái nơi mà ai cũng có thể phán xét bất cứ ai dù chỉ là việc họ thở.
Dù em có đau đớn thì chỉ mình em ở đó mà gánh chịu, rồi ai sẽ vỗ về tấm thân ấy để giúp em có chút gì gọi là hơi ấm thôi. Ai sẽ cùng em bước tiếp con đường trước mặt kia để không phải mang thêm tai tiếng, để cho họ thấy rằng bản thân em lựa chọn nó vì tương lai học vấn của mình chứ đâu thể nào vì nó mà hình thành mình cái tiếng xấu đó. Ai sẽ hiểu nếu chưa thấy em bây giờ đang đấu tranh những gì trong đầu óc và cơ thể phải chiến đấu với căn bệnh ra sao? Chắc sẽ không ai…cái xã hội này vốn vô tâm hàng đầu rồi.
Biết rằng không nên nói từ “giá như” nhưng trong thân tâm tôi muốn nói rằng giá như tôi có thể gặp em một lần để có thể an ủi với em rằng thế giới vẫn có phần nhỏ tốt đẹp ở đâu đó. Dù là ở một nơi xa lạ hay trong trái tim nhỏ bé nào đó giữ bảy tỉ người ngoài kia thì nhất định sẽ có một phần dành cho em. Tôi vẫn sẽ nói “giá như” với mỗi mình em để tự làm cho mình có mục đích để gặp em, bên em, vỗ về em, xoa dịu trái tim kiên cường của em, ôm ấp tâm hồn mong manh nhưng kiên định ấy một lần thôi cũng cam chịu. Mong rằng em sẽ chiến thắng với xã hội và chính em. Thương.
——————————————————————————
| Hẹn Gặp Em Vào Một Ngày Thật Đẹp Và An Nhiên Khi Tim Em Rộn Ràng Trở Lại 

 

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply